Chết lặng khi vợ không "mảnh vải che thân" bên người đàn ông khác ngay cạnh con trai

Đến 11giờ bắt đầu tôi thấy họ tắt đèn, tôi điên tiết lắm và cố đợi khoảng 15 phút sau tôi bắt đầu xuống khóa xe thằng kia lại không nó chạy mất. Chẳng biết làm thế nào để lọt vào nhà nhẹ nhàng mà quay cảnh làm bằng chứng. Thế là tôi đạp bung cửa vào thật nhanh bật đèn điện vào phòng ngủ. Đau lòng quá. Tôi chỉ hận rằng sao họ có thể làm thế ngay cạnh con trai tôi cơ chứ.

Tôi và vợ tôi cùng sinh năm 1985, yêu nhau từ năm 2004, năm 2008 thì ra trường. Yêu nhau từ năm đầu tiên học Đại học học cùng lớp. Đến năm 2011 thì chúng tôi tổ chức đám cưới. Vợ tôi thấp và đen 1m5 còn tôi 1m81 nhưng tôi không quan trọng điều ấy. Tôi đã giữ trọn lời hứa lập gia đình với cô ấy.

Tôi ở Hà Tây còn vợ tôi ở Bắc Giang. Chúng tôi học cùng nhau về Lâm nghiệp. Năm 2010 cô ấy bắt đầu sự nghiệp ở 1 tỉnh miền núi Cao Bằng còn tôi thì bắt đầu sự nghiệp kinh doanh ở Hà Nội. Trước đó vợ tôi trúng tuyển công chức trên Cao bằng. Tôi cũng đã định lên đó công tác vì lúc đó tôi có bằng chính quy chỉ xét tuyển là trúng ngay. Nhưng tôi nghĩ bố mẹ 2 bên sau này già yếu thì mình xa như vậy không tiện chăm sóc. Hoàn cảnh bên nhà vợ tôi bố mẹ chỉ có 2 con gái, em trai vợ tôi mất năm 2008 khi nó đang học lớp 11, vợ tôi là chị cả. Còn nhà tôi thì tôi là con trai cả. Nghĩ vậy nên tôi quyết định chỉ làm ở Hà nội cho gần.

Tôi luôn luôn tin tưởng và yêu thương vợ tôi hết mình và kiếm tiền chỉ mong cho cuộc sống sau này vợ con sung túc. Chúng tôi xa nhau suốt chỉ một vài tháng mới gặp nhau 1 lần. Năm 2014 vợ chồng chúng tôi sinh em bé. Hoàn cảnh ở xa nên bên nội ngoại không ai lên trông nom em bé. Tôi đang kinh doanh cũng khá tốt nhưng lo vợ 1 mình chăm con vất vả sinh ra bệnh tật, vợ tôi cũng kêu ca suốt ngày yêu cầu tôi lên chỗ vợ tôi công tác chăm con cho vợ tôi đi làm sau khi hết kỳ nghỉ thai sản. Thế là tôi bỏ hết sự nghiệp để lên chăm con cho vợ đi làm, đợi đến khi con lớn đủ tuổi gửi nhà trẻ.

Thực ra tôi rất muốn vợ tôi bỏ nghề để về Hà Nội làm ăn cùng nhau, tôi nghĩ vợ chồng phải gần nhau với ổn định được. Tôi đã đế xuất nhiều lần nhưng vợ tôi không đồng ý. Tôi rất buồn nhưng tôi nghĩ mình tôn trọng quyết định của vợ mình và tìm cơ hội cho vợ về gần. Tôi đã sống kiểu ăn bám vợ như thế 1 năm. Tôi nghĩ rằng mình tạm thời như vậy thôi rồi sau khi con tôi đi lớp tôi tiếp tục về kinh doanh. Trong 1 năm ở trên cùng vợ tôi không làm ra kinh tế cảm thấy rất khó khăn về tinh thần. Vợ tôi rất hay cáu gắt có lẽ là tôi không làm ra kinh tế thì phụ nữ họ không thích rồi so sánh tôi với người này người khác. Tôi rất buồn nhưng cũng bỏ qua vì nghĩ vợ tôi mới sinh con nên có thể sinh ra nóng tính như trên sách báo hay viết.

Về tài chính thì mấy năm trước tôi đi làm được bao nhiêu cuối năm tôi đều đưa hết cho vợ. Tôi là người không đàn đúm ăn chơi gì cả. Vợ tôi thích gì: xe máy, điện thoại, laptop, tôi đều mua cho cả. Thế nhưng vợ tôi chưa bao giờ công khai tài chính gì cho tôi biết. Tôi chưa bao giờ hỏi cô ấy đi làm lương được bao nhiêu nhưng tôi đoán lương trên vùng cao cũng khá ổn, khoảng 7 đến 8tr gì đó. Tình cờ có hôm tôi biết được vợ tôi nói chuyện với mẹ vợ tôi mấy khoản vợ tôi gửi về cho ai đó vay mượn cũng khá lớn. Thế là tôi góp ý bảo cho ai vay hay như thế nào thì nói với tôi 1 câu chứ đừng che dấu vì như vậy không tôn trọng tôi. Vợ tôi tỏ ý không hài lòng và từ đó chúng tôi hay nảy sinh ra mâu thuẫn cãi cọ. Có lần tôi quyết định nói với vợ tôi phải ngồi nói chuyện với nhau nghiêm túc. Từ đấy chúng tôi mới tạm ổn. Nhưng kể từ đấy tôi bắt đầu cảm thấy giảm sút đi 1 chút nềm tin đối với vợ tôi.

Rồi 1 năm trôi qua, đến năm 2016 vợ tôi bảo tôi ở lại trên đó làm ăn nhưng quả thực tôi không ở được trên đó vì tôi vẫn nghĩ sau này bố mẹ 2 bên chúng tôi sẽ thế nào? Thế rồi một ngày bố tôi lâm bệnh hiểm nghèo: Bệnh tim vào cuối năm 2016. Thế là tôi tức tốc về lo toan mọi thứ trong khi đó không có ai gánh vác ngoài tôi cả. Tôi không biết trông cậy vào ai được, bố mẹ tôi đều làm nông nghiệp nên không có của ăn của để như nhiều gia đình khác. Tôi lo chi phí cho bố tôi chữa trị cũng khá tốn kém. Hiện giờ bố tôi đã ổn định chỉ hàng tháng đi khám và lấy thuốc 1 lần.

Đến đầu năm nay 2017 tôi bắt đầu đi làm về đúng nghề tôi đã học Lâm nghiệp cho một công ty tư nhân. Công việc cũng khá thuận tiện với mức lương ổn định mà lại gần nhà. Tôi cũng cố gắng làm để góp ít vốn kiếm cơ hội cho vợ tôi chuyển công tác về gần nhà vì tôi lúc này đang làm cho mấy bác nghỉ hưu cấp cao nên cố gắng tạo mối quan hệ.

Chuyện chẳng có gì nếu như tôi không phát hiện từ đầu năm đến nay vợ tôi hay đăng tin trên facebook như: hay đi uống nước, hay làm đẹp,... từ đó tôi sinh nghi. Tôi vẫn bình thường và hay gọi điện thoại động viên hơn trước. Thế nhưng vợ tôi rất hay kiếm cớ sinh chuyện rồi nói bóng gió có người quan tâm chăm sóc cho 2 mẹ con. Những lúc đó tôi buồn lắm chỉ biết nói với cô ấy là hãy suy nghĩ cho kỹ và nếu có thật thì đừng trách tôi.

Thế rồi ngày 01/06 tôi lên thăm vợ con. Bất chợt vợ tôi nhờ 1 người đàn ông đến sửa cho cái bàn gỗ trong nhà. Người đó đến và tôi cảm giác không ổn, vào nhà không chào hỏi tôi mà cứ như chủ nhà vậy. Tôi bắt đầu nghi ngờ nhưng không nói gì cả. Vài ngày sau tôi trở về đi làm bình thường thì có tin nhắn lạ bảo là vợ tôi có bồ, ngay sau khi tôi về người đàn ông kia lại đến. Tôi buồn lắm và nhắn lại là tôi vẫn tin tưởng vợ tôi, rồi tôi quyết định 1 ngày lên bất ngờ tóm gọn xem sao.

 Tôi vẫn hay gọi điện hàng ngày và tỏ ra bình tĩnh coi như không có chuyện gì sảy ra. Gần 1 tháng trời trôi qua và thường xuyên tôi nhận được tin nhắn là vợ tôi cặp bồ. Thế rồi 1 ngày tôi nhận được tin nhắn hình ảnh có chiếc xe để trước nhà mà cửa lại đóng chốt bên trong (Nhà vợ tôi thuê gần mặt đường và cạnh trường học). Trong đầu tôi suy nghĩ lung tung, nhiều tưởng tượng không đẹp trong đầu. Tôi rất hay ngủ mơ vợ tôi đang ăn nằm với chính thằng hôm tôi gặp sửa bàn cho nhà tôi.

 Rồi 1 ngày tôi có cuộc gọi từ số bảo là ngày nào người đàn ông kia cũng đến: trưa và tối đều đặn. Tôi quyết định đi ngay, tôi đi xe máy quãng đường 400km. Tôi không kịp đi ô tô vì sáng ra không có chuyến nào đi Hà Nội - Hà Giang cả (Vợ tôi làm ở 1 huyện thuộc Cao Bằng nhưng giáp Hà Giang nên tôi đi thế cho tiện). Tôi đi 1 mạch không nghỉ ngơi ăn uống mà chỉ đổ xăng gì vì chỉ mong lên sớm để bắt quả tang. Trong lòng như lửa đốt trong đầu suy nghĩ nếu có chuyện đó thì tôi sẽ xử lý thế nào? Có lẽ tôi sẽ giải quyết nhẹ nhàng vì nghĩ nếu mình mà làm gì sai pháp luật thì khổ bố mẹ con cái mình.

Cứ như thế quãng đường > 400km tôi cố gắng đi. Tôi đi từ 8h sáng đến 9h30p tối thì đến nơi. Hôm đấy mưa to gió lớn đá lở kinh hoàng vì nơi đó thuộc miền núi nên nguy hiểm (Xém tý nữa bị tảng đá rơi vào đầu là tôi ngay, may mà ông trời có mắt). Khi tôi đến nơi tôi thuê 1 nhà nghỉ và đợi đến tối khuya mới vào để tóm gọn.

10 giờ tối tôi bắt đầu đi đến nhà trọ (Nhà vợ tôi thuê là nhà hộ gia đình nên không phải là dãy trọ) và bắt đầu quan sát thì phát hiện chiếc xe như người lạ dấu tên gửi cho tôi. Tôi bình tĩnh núp vào một chỗ mặc cho mưa gió. Đến 11giờ bắt đầu tôi thấy họ tắt đèn, tôi điên tiết lắm và cố đợi khoảng 15 phút sau tôi bắt đầu xuống khóa xe thằng kia lại không nó chạy mất. Chẳng biết làm thế nào để lọt vào nhà nhẹ nhàng mà quay cảnh làm bằng chứng. Thế là tôi đạp bung cửa vào thật nhanh bật đèn điện vào phòng ngủ. Đau lòng quá. Tôi chỉ hận rằng sao họ có thể làm thế ngay cạnh con trai tôi cơ chứ. Tôi đạp thằng kia đập đèn pin vào mặt nó. Nhưng do tôi yếu quá vì 1 ngày trời đi mà không ăn uống nên đuối sức.

 

Ảnh minh họa.


Tôi trói vợ tôi lại chờ tới sáng để giải lên công an huyện cùng tang vật của thằng kia bỏ lại (1 xe máy, điện thoại, quần áo). Con trai tôi chứng kiến từ đầu, nó có gần 3 tuổi thế mà không khóc gì, chắc là đang sợ hãi việc vừa sảy ra. Tôi hỏi con tôi là "ai hay đến ngủ với mẹ con?" thì con trả lời rõ tên thằng kia. Tôi cho con đi ngủ nhưng con không ngủ thế tôi mới cởi trói cho vợ tôi để ru con ngủ. Cả đêm tôi thức trắng. Nghĩ lại thấy mình cũng liều nhỡ chúng nó sát hại bịt đầu mối như bao nhiêu hoàn cảnh sảy ra trên báo đài rồi thì sao?

Tôi gom tang vật lại, khóa xe thằng kia lại cẩn thận. Tôi yêu cầu vợ tôi cho con ngủ rồi ra nói chuyện rõ ràng. Từ khi tôi vào nhà cho tới khi con tôi ngủ tôi đã bật sẵn điện thoại cho bố mẹ vợ tôi nghe từ đầu đến cuối. Trời mưa to và 1 lúc sau tôi thấy mấy thằng khác chạy xe máy lòng vòng. Tôi cầm dao to đứng ngoài cửa nhà bào thằng nào vào là chết, 1 lúc sau mới không còn thằng nào chạy lòng vòng nữa.

Tôi nghĩ bây giờ con mình sống thế nào đây nếu bố mẹ ra tòa. Con tôi còn quá nhỏ để hiểu được chuyện của vợ chồng tôi. Vợ tôi van xin để cho vợ tôi làm lại từ đầu. Tôi suy nghĩ cả đêm và đưa ra quyết định: 1 là vợ tôi viết giấy cam đoan toàn bộ tài sản, của cải của 2 vợ chồng tích cóp do tôi giữ và tôi nuôi con, rồi tôi để vợ tôi tự lựa chọn hạnh phúc của mình. 2 là vợ tôi và thằng kia phải xin lỗi con tôi trước mặt tất cả hàng xóm trên đấy, chắc chắn là nhục nhã lắm. Và sáng hôm sau tôi đã giải quyết như vậy.

Tối hôm tiếp theo tình cờ tôi đọc được cái tờ giấy vợ tôi đặt vòng tránh thai. Tôi điên tiết lắm nhưng chuyện đã thế rồi tôi đã hiểu vì lý do ngoại tình mà vợ tôi làm như thế. Trước đó vào ngày 15/06 sau khi tôi về vợ tôi có bảo tôi là sảy thai. Rõ ràng là hôm tôi lên ngày 01/06 vợ tôi bảo sinh hoạt an toàn. Tôi biết thừa có con với thằng kia nên đi phá thai. Đến bây giờ vợ tôi vẫn khăng khăng là con của tôi. Tôi không cho bố mẹ đẻ tôi biết vì bố tôi mắc bệnh tim sợ bố tôi biết chuyện thì rất nguy hiểm tính mạng.

Hiện tại tâm trạng tôi vẫn bất an lắm, tôi chưa đi làm vì lúc nào cũng nghĩ tới chuyện vợ tôi ngoại tình, rồi nghĩ tới cảnh 2 người kia quan hệ trước con tôi mà tôi thấy nhơ nhớp quá. Tôi rất bất an vì giờ cứ tiếp tục thế này tôi không thể làm gì được nữa. Tôi đã tha thứ và bảo vợ tôi về nhưng nhất quyết bảo không về nữa vì còn sự nghiệp. Nếu bây giờ tôi quyết định ly hôn thì con tôi lại lớn lên không có mẹ. Gìờ mà chia cắt 2 mẹ con thì tội cho con trai tôi vì từ nhỏ đã ở và theo mỗi mẹ. Hàng ngày tôi gọi điện cho con nó bảo "con nhớ bố và yêu bố lắm", "bố lên ở với con". Tôi không biết giải quyết thế nào?

Đây là tâm trạng và bối dối hoang mang của tôi mong chuyên gia góp ý - tư vấn- chân thành cho tôi bây giờ nên giải quyết như thế nào? Trân trọng cảm ơn!

Bạn thân mến.

Khi con người đã có ít nhiều sự từng trải trong cuộc đời, họ sẽ học được một chữ đắt giá nhất đó là chữ “ngộ”. Có những thứ tưởng chừng như chẳng bao giờ có thể xảy ra ấy vậy mà nó vẫn diễn ra như một lẽ tự nhiên. Thì ra, trên đời này chẳng có gì là chắc chắn, chẳng có gì là không thể.

Quá đau đớn và chua chát khi sự thật phơi bày trước mắt bạn thật phũ phàng. Và chúng tôi cảm nhận được trải dài trên từng dòng tâm sự của bạn là nỗi đau đến cắt da, cắt thịt. Tuy nhiên, đau đến mấy thì mọi chuyện đã rồi. Chúng ta cần mạnh mẽ đối diện và chấp nhận với sự thật bạn à.

Có thể trong suy nghĩ, bạn cho rằng bản thân bạn đã cố gắng rất nhiều vì gia đình, hi sinh mọi thứ để hi vọng một ngày nào đó gia đình bạn sẽ đoàn viên, công việc của hai bạn sẽ ổn định hơn và vợ chồng không phải cách xa nhau nữa. Qủa đúng là rất hiếm những người con trai có suy nghĩ thấu đáo như bạn. Cũng vì nghĩ cho bố mẹ 2 bên sau này lỡ già yếu thì khi ở xa không tiện chăm sóc cho nên bạn từ bỏ sự nghiệp, chọn cách xa người vợ trẻ một thời gian để bám trụ tại Hà Nội. Rồi số tiền bạn dành dụm cũng đã dồn và đưa cho vợ giữ. Và cũng bởi thương vợ cho nên bạn sẵn sàng nghỉ việc lên chăm non vợ khi cô ấy đẻ. Chừng ấy nghĩa tình đáng nhẽ vợ bạn phải là người hạnh phúc và trân trọng những gì đang có.

Thế nhưng, có bao giờ bạn tự đặt cho mình những câu hỏi và suy nghĩ lại vấn đề. Nguyên do vì đâu vợ bạn lại có những việc làm đáng tiếc như vậy? Vì bản chất cô ấy là con người như thế?  Bạn thân mến! Nếu trước kia và có thể trong tư tưởng bạn chưa bao giờ từng nghĩ vợ bạn sẽ có mối quan hệ bên ngoài thì điều đó cho thấy cô ấy bản chất không phải là người trăng hoa. Phải chăng cô ấy có sự thay đổi là vì hòan cảnh? Vì bản thân cô ấy không cảm nhận được sự quan tâm, chăm sóc của chồng, của hai bên gia đình. Vì phải một mình nuôi con nhỏ và sống trên vùng núi đồi núi xa xôi?

Bạn ạ! Có thể bạn đã cố gắng chu tòan và cân bằng mọi vấn đề từ công việc đến yêu thương vợ con. Một tháng hoặc vài tháng bạn cũng lên thăm non con cái, sống bên vợ. Nhưng bạn biết không, phụ nữ dù mạnh mẽ đến đâu, dù cũng có được sự quan tâm nhưng với họ chưa bao giờ là đủ. Người phụ nữ nào cũng cần được yêu thương, được chồng kề bên mỗi ngày, được thỉ thủ với nhau những câu chuyện trong cuộc sống, được chồng cưng chiều, che chở, đôi khi trong nhà hỏng cái này cái kia cũng có thể í ới gọi cho chồng sửa sang lại ngay. Vì thế nếu vắng đi bàn tay của một người đàn ông trong gia đình, vợ bạn sẽ cảm giác cô đơn rất nhiều, tủi thân rất nhiều.

Đặc biệt những lúc mang thai, chẳng có một ai bên cạnh, bố mẹ hai bên cũng không. Rồi tiếp đó ở một nơi đất vắng, làm giờ hành chính, có nhiều thời gian rỗi 1 mình hơn cho nên người ta lại hay nghĩ ngợi. Và dần dần, tình cảm giữa hai vợ chồng sẽ không còn được mặn nồng như xưa. Đến một lúc nào đó họ cũng có tư tưởng có chồng ở bên cũng được, không có cũng chẳng sao bởi chồng chẳng giúp được gì cho mình, chẳng thể ở bên mỗi khi mình mệt mỏi. Cho nên khi có một người con trai kề bên, nói những lời ngon ngọt, lại chu đáo, quan tâm thì cô ấy khó tránh khỏi những giây phút yếu lòng bạn ạ.

Có thể vì chứng kiến tận mắt phân cảnh quá đớn đau, bạn vẫn đang còn bàng hòang và sợ hãi, chưa thể tin tất cả là sự thật vì thế dù đã rất bao dung, tha thứ để cô ấy trở về với cuộc sống gia đình nhưng bạn vẫn không thể quên được tất cả. Thật ra ai ở tình huống của bạn sẽ rất khó quên và có khi còn bị ám ảnh rất nhiều. Tuy nhiên, nếu đã chọn cách thứ tha có nghĩa chúng ta phải thật sự buông bỏ, thử nhiều cách để quên đi mọi việc đắng cay, hai vợ chồng cùng xây đắp hạnh phúc. Và hơn hết nếu đã xác định quay về bên nhau thì chắc chắn một điều hai bạn không thể tiếp tục ở cách xa nhau, ít nhất một trong hai người phải sẵn sàng hi sinh cái tôi, hi sinh sự nghiệp để chung sống cùng 1 nơi, cùng một mái nhà để chăm con và làm lại từ đầu.

Còn nếu tha thứ chỉ vì con và như thế bản thân bạn cũng không thể quên thì có lẽ bạn cần suy nghĩ kỹ lại. Liệu bạn có thể mãi mãi quên đi được không? Liệu bạn có thể bắt đầu yêu thương cô ấy như trước đây đã từng? Bởi nếu bạn không thể làm được điều đó, bạn mãi bị ám ảnh thì cuộc sống của hai bạn sẽ không còn được hạnh phúc, lòng tin cũng vụn vỡ.

Có thể chọn giải pháp ly hôn bạn thương con, cũng không nỡ chia cắt hai mẹ con. Nhưng nếu cứ gượng ép vì con để mà sống trong cuộc sống không còn tình yêu, không còn sự trân trọng bạn sẽ sống như thế nào? Con cái sẽ được hạnh phúc hay chăng? Con bạn cháu sẽ như thế nào nếu chứng kiến bố mẹ lục đục? Và nếu như không ly hôn nhưng hai bạn vẫn mỗi người một nơi, bạn có dám chắc lại không một lần nữa câu chuyện cũ được lật lại và tái diễn? Điều đó nó sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của con rất nhiều. Bởi thế suy nghĩ và lựa chọn sáng suốt bạn nhé.

Chúc bạn mạnh mẽ để vượt qua giai đoạn khó khăn này!

Cửa Sổ Tình Yêu
Gửi chia sẻ - Câu hỏi mới gửi tại đây

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
Nhập mã xác nhận, phân biệt chữ HOA, chữ thường.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.

Related pages


dương vât cương cưngdấu hiệu thai lưura máu khi mang thaibệnh downcửa sổ tình yêucua so tinh yeu 2016cua so tinh yeu 2016quan he vo chongu bã đậucua so tinh yeutinh dịchra máu khi mang thaianh nong quan he tren giuongkhi mang thai có nên quan hệ khôngcách rặn đẻbieu hien co thai sau 5 ngay quan hequan he tinh dục vo chongdấu hiệu thai lưusuc khoe tinh dụcnatri bicarbonatlàm chuyện ấy trên giườngtinh dịchvacxinquan he tinh dục vo chongcách quan hệ vợ chồngkết quả soi tươi như thế nào là bình thườngra máu báo thai có đau bụng khôngkích thước túi ối thai 6 tuần tuổichiều dài xương dui thai nhikích thước túi ối thai 6 tuần tuổiquan hệ nhiều có tốt khôngtiêm phòng hpvuống mật ong có tăng cân khônglông mudit nhau nhu the nao de khong co thaitinh dịchtiêm phòng hpvquan he tinh duc vo chongquan he voi me ruotnatri bicarbonatbenh sui mao gaquay tayquan hệ sau khi hết kinh có thai khônglàm chuyện ấy trên giườnglông mucách rặn đẻtư vấn tình yêucó bầu có nên quan hệ khôngtư vấn tình yêusui mao gađo độ mờ da gáypha trinh chay maurận mumàng trinh giảquan hệ bằng miệng có thai khôngmc thùy minhquan hệ bằng tayphu nu hoi xuankích thước túi ối thai 6 tuần tuổisùi mào gàchlamydiahinh duong vattiêm phòng ung thư cổ tử cung ở đâugentamycindấu hiệu thai lưuco quan sinh duc nusùi mào gàdương vật congâm vật cươngkinh non là gìbú vùng kínbệnh lậucách quan hệ vợ chồngquan hệ khi mang thaiđau ngựcđộ mờ da gáybạn trai sờ chỗ kín có bị sao khônghivnatri bicarbonat